Nhiều anh chị vào nhắn rằng họ muốn con mình lớn lên trở thành một người như tôi

Nhiều anh chị vào nhắn rằng họ muốn con mình lớn lên trở thành một người như tôi, và hỏi phải làm sao.
Câu trả lời thật đơn giản: hãy cho chúng học vẽ.
Khi tiếp xúc và có thể tạo ra cái đẹp, tôi tin chắc rằng chúng sẽ lớn lên thành những con người tinh tế và dễ rung cảm với cuộc đời. Lúc đó, thay vì lướt qua cuộc đời không một dấu vết, chúng sẽ đi thật chậm, và tận hưởng. Chúng sẽ cảm nhận được những nỗi vui mà không tiền bạc nào có thể mua nổi.
Đừng quan tâm đến năng khiếu. Nếu có, và đủ lớn, cộng với đam mê, chúng sẽ đeo đuổi con đường chuyên nghiệp như tôi. Bằng không, chỉ cần biết chọn một bộ quần áo đẹp khi ra đường, chỉ cần biết tự bài trí nhà cửa hoặc làm mình trở nên đẹp đẽ hơn, tôi tin chúng cũng đã rất tự tin rồi.
Những khi gặp bất trắc trong đời sống, thay vì thống thiết “buồn làm sao buông” hay mượn rượu, thậm chí là những thứ tệ hại hơn để giải sầu, chúng sẽ được hội hoạ vỗ về, như một chiếc phao. Chúng sẽ ngồi xuống và vẽ, sẽ đứng lên mặc quần áo đẹp và đến bảo tàng ngắm tranh. Cái đẹp sẽ nâng đỡ chúng, thật nhẹ nhàng.
Nên biết một điều rằng phần lớn những doanh nhân nước ngoài rất am hiểu nghệ thuật. Là một người có chút vốn liếng hội hoạ trong người, các bạn không tưởng tượng nổi tôi có nhiều lợi thế đến cỡ nào khi ngồi tiếp chuyện những đối tác như vậy đâu.
Còn nữa, để kể cho nghe.
Có lần, vì quá căng thẳng bởi công việc, tôi bay ra Dalat, thuê chiếc xe máy chạy vòng vòng. Dừng lại trước một ngôi nhà nhỏ cũ kỹ được phủ đầy dây leo hoa tím, kiêu hãnh trên cái nền xanh mướt là ô cửa sổ đỏ rực, ngồi xuống đám cỏ ven đường, lòng bình yên vô phương. Những vất vả của đời sống như nằm đâu đó dưới chân đồi, không trèo lên nổi nơi đây, nơi chỉ có một tâm hồn nghệ sĩ và cái đẹp. Tới tối mịt, khi ngôi nhà đã lên đèn, tôi nghe vọng ra tiếng dương cầm da diết. Trời ơi, là Kiếp Nào Có Yêu Nhau. Không chịu đựng nổi nữa, tôi bước vào, gõ cửa. Chỉ để nói lời cám ơn, vậy thôi. Và tất nhiên, chúng tôi trở thành hai người bạn.
Tin tôi đi, có thể con bạn sẽ không đẹp hoặc giàu nhưng hội hoạ (hoặc âm nhạc hay những môn nghệ thuật khác nữa) sẽ giúp chúng sống-đẹp, sống-giàu.
Và, yêu cái đẹp, tự người ta sẽ khắt khe hơn với chính mình. Mà con người ta, nếu có hư hỏng, cũng bởi tự dễ dãi mà ra.
___________________
Là một người dễ rung cảm trước cái đẹp, thấy hàng xóm đang tỉa cành cây mộc lan, bạn qua xin vài nhánh về, cũng sẽ có được một bình bông mát mắt vầy nè.

This entry was posted in Uncategorized. Bookmark the permalink.