TIẾNG VĨ CẦM

TIẾNG VĨ CẦM
BÊN DÒNG SÔNG TAM BẠC
Tôi đi bên dòng sông Tam Bạc*
Hoa phượng vĩ đang vào mùa nở rộ
Cả thành phố như bừng lên sắc đỏ
Tấp nập, ngược xuôi, hối hả người – xe.
Vẳng đâu đây tiếng vĩ cầm trong trẻo
Cứ ẩn, hiện lần tìm về quá vãng
Giấu nỗi niềm nấp sau cánh phượng
Lãng đãng buông xuống dòng sông phẳng lặng.
Bên gốc phượng ông già ngồi xõa tóc
Giữa dòng đời ông nghiêng vành mũ phớt
Ôm cây đàn như không thể khác
Bấm phím, đưa cần tiếng nhạc ngân nga.
Vây quanh ông, đủ trai, gái, trẻ, già
Nghe tiếng đàn, tiếng lòng ông đang trải
Họ gom lại ân tình nho nhỏ…
Ông về chăm người vợ yếu đau.
Suốt bốn mùa: xuân – hạ lại thu – đông
Nghệ sĩ đường phố ôm đàn, nổi nhạc
Con không có, tá túc cùng ngõ hẹp
Hai thân già nương tựa vào nhau!
Thăm thẳm sâu thêm hai cực giàu – nghèo
Ông ở phía những người khốn khó
Rồi một ngày sức cùng, lực kiệt
Có ai còn nối nhịp – đời ông…?
25/08/2014
* Viết từ tin “Cà phê sáng” do VTV3 phát
tháng 8 năm 2014.

This entry was posted in Uncategorized. Bookmark the permalink.