Thức dậy đi Bác ơi

Thức dậy đi Bác ơi!
Bác nằm đó đã nhiều ngày.
Mắt nhắm lại nhìn ra phía biển
Năm tháng qua, con cháu Bác không màng đến
Bác có đau nhói tận tim mình
Vòng hoa trên lăng ai đặt xuống, nâng lên
Cháu biết Bác đứt từng khúc ruột.
“Biển chết rồi Bác ơi”!…
Bác ơi! Ai đã giết ước mơ
Ai đã gieo mầm tai ương khủng khiếp
Biển vẫn còn đây
Nhưng biển là biển chết
Thương quê nghèo
Thương biển mình lắm Bác ơi!
Bác khóc.
Lần đầu tiên nước mắt người đàn ông vỡ ra như tia máu chảy quanh hốc má gầy gò.
Dân Miền Trung quê Bác
Nhiều tháng nay không còn tiếng reo hò
Câu chuyện ra khơi không còn trong bữa ăn làng biển
Kẻ bỏ chợ, thuyền úp mình trên bến
Người ngư dân rồi sẽ ra sao?
Có biển nơi mô như biển quê mình
Cá dưới lòng sâu cá trên mặt nước
Bao nhiêu cá chết vì nhiễm độc
Biển gào lên thủy táng những linh hồn
Biển đất nước tôi chìm ngập nỗi buồn
Cá chết hồn oan mắt chưa kịp nhắm.
Thức dậy đi Bác
Con thương Bác nhiều lắm
Con biết Bác cũng thương biển Bác ơi!
(Sửa lời từ Hoa Vũ)

This entry was posted in Uncategorized. Bookmark the permalink.