Tháng 9/1993

Tháng 9/1993, bà Hòe sang Mỹ nhận giải thưởng. Từ đây, bà quyết định kinh doanh những sản phẩm mình làm ra. Sơn chống thấm do bà nghiên cứu được đặt tên là Kova.
Rồi đến khoảng năm 2000, nhà nữ khoa học sang Mỹ để tìm đối tác. Khó khăn về tài chính, bà đã bán đi chiếc xe máy để gom tiền đi Mỹ. Tuy nhiên, vẻn vẹn số tiền chỉ là 500 USD và thùng mì gói trong hành trang sang Mỹ. Đây là cái liều thứ hai trong đời của bà.
“Tôi đã có lúc phải ngủ tại sân bay tại Mỹ. Ăn mì gói qua ngày. Chỉ hôm nào có tiệc thì mới được một bữa no”, nhà khoa học kể lại.
“Nhờ các cuộc gặp gỡ, tôi quen biết tập đoàn sơn Smileland và hai bên đã giao lưu hợp tác nghiên cứu sơn chống thấm. Thành công cứ dần dần được gây dựng”, tiến sĩ nhớ lại.
Khoảng những năm 2000, bà Hòe nhận thấy thị trường tiềm năng tại Singapore nên đã đến đây tìm khách hàng. Và quyết định đưa sản phẩm vào Singapore.
“Thị trường Singapore cực kỳ khó, nhưng tôi quyết làm bởi thấy được sự hấp dẫn. Tại Singapore, Chính phủ quy định, mọi công trình xây dựng cứ 5 năm phải sơn lại một lần, ai không sơn sẽ bị phạt.
Do đó, quy mô thị trường dù nhỏ nhưng giá trị lại cao. Hơn nữa, nếu đã thành công tại thị trường này, con dấu chứng nhận nhãn hiệu của Singapore đủ để giúp Kova có thể đi khắp mọi nơi”, vị tiến sĩ từng trả lời báo chí như vậy về thị trường Singapore.
Tuy nhiên, thời gian đầu rất gian nan. Sơn của bà nhận được phản hồi không mấy tích cực, với con mắt có vẻ như không đánh giá cao sản phẩm của bà. Theo bà, họ nghĩ rằng Việt Nam chỉ trồng cà phê, tiêu, điều thôi.
Nhưng rồi bà đã tìm cách đưa các sản phẩm vào trung tâm kiểm nghiệm uy tín của Singapore với chi phí rất cao. Với những trải nghiệm tại Mỹ và chứng nhận tại Singapore, bà đã thuyết phục được một số khách hàng tại đảo quốc sư tử.
See Translation

This entry was posted in Uncategorized. Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *