Gần trưa nay

Gần trưa nay, mình đã trao lại 1 cái cặp tốt, mới nguyên và 500k hỗ trợ 1 người mẹ đơn thân đã khó khăn còn nuôi 4 con nhỏ, có 3 cháu đang đi học.
———
Ảnh hưởng bão, trời buồn trời chuyển mưa lâm râm, mà trời chuyển thì thế nào mình cũng có việc thím Trời sai làm.
1. Hôm qua mình đã soạn 1 cái cặp mới dày, tốt để sẵn mà lu bu quá mình không có giờ chạy đi thăm gia đình 5 mẹ con gọt vỏ khoai lang kia. Thôi thì hôm nay đi, coi học phí tụi nhỏ sao sao để còn biết đường mà hỗ trợ người ta.
Mình chạy tới thấy cửa đóng, gọi, người mẹ trẻ ra mở, chào. Mình không có nhiều giờ, đề cập thẳng :
– Sao rồi chị, tụi nhỏ đi học các trường bắt đóng học phí sao ?
+ Dạ, đứa triệu mấy, mà…
– Có thông báo đóng học phí nhanh vậy hả ?
+ Không có giấy báo, nhưng thông báo miệng thôi… Lo…
– Chị có làm đơn xin miễn giảm học phí gì chưa ? Xin miễn giảm đỡ lắm đó.
+ Năm nào em cũng xin, mà trường nói chỉ xét nhà nào có sổ hộ nghèo. Hộ nghèo thì Đà Lạt có ai còn sổ đâu anh ? Thành ra… em khó khăn vậy nên xin các hội, chữ thập đỏ giúp được gì thì giúp mẹ con em thôi, phải đóng hết, không có miễn giảm.
– Uhm, ở đây, mình có cái cặp mới như đã hứa bữa trước ghé thăm. Còn đây là 500k của ân nhân gởi tặng chị mua quần áo mới cho tụi nhỏ đi học. Các cháu đã có đủ áo quần thì chị giữ mà đóng học phí, mình phụ thêm chị chút vậy đã nha.
+ Dạ, cảm ơn anh, cảm ơn người gởi tiền cho mẹ con em…
– Có gì khó khăn chị cứ nói, mình đi xin giùm cho, đừng ngại.
+ Dạ.
Tế nhị, mình không chụp hình chị nhận 500k gì hết. Cần kiểm tra thì mình dẫn tới cho gặp hỏi trực tiếp thôi.
2. Nguyễn Văn Trỗi là đường 1 chiều, không quay lại được, phải chạy thẳng vòng để trở về. Vừa chạy vừa nói chuyện với thím Trời làm sao nhìn lại ra ngã 5 Đại học Đà Lạt theo quán tính, à há ! Được thôi, muốn là được ! Ghé mua ít đồ ăn, mình tới thăm già.
Mới tới cổng đã nghe già la ó mắng chửi em sinh viên :
– Hôi thì mày cút đi !
Hic. Đứa nhỏ khép cửa lại, bước ra, khuất mắt già.
Lật đật mở khóa cổng, mình dắt xe vô nhà. Già thấy mình thì chùng mặt xuống, bớt căng thẳng giận dữ.
– Trộm nó tháo hết rèm che cửa của cô nữa rồi nè, bực mình !
+ À há ! Trộm đâu mà trộm ! Mấy em nó thấy rèm bụi bặm quá nên nó tháo xuống đem giặt rồi.
– Cậu thấy nó tháo hả ? Cậu thấy nó giặt hả ?
+ Con thấy tụi nó giặt mà ! Tụi nó làm ơn còn bị mắc oán. Tự nhiên bà già la tụi nó, xí !
Già im.
Mình để đồ ăn lên bàn, chạy xuống bếp lấy tô, thì lại nghe già căng thẳng :
– Bực quá à ! Trộm nó tháo mất mấy cái rèm, rồi cả tuần nay nó rinh bình gas của cô nữa, không có gas để cô nấu nướng gì hết trơn, buồn quá !
+ Chời chời ! Khổ ghê ta ! Trộm nào mà vô đây lấy rèm ?! Hg, bà Hg hôm qua tháo có cô mà !
– Thiệt hả ?
+ Chớ gì nữa ! Hôm qua cô nói ‘Hg ơi sao rèm bụi bặm quá, Hg tháo đem về giặt giùm cô’, bả tháo ra đem về giặt bằng tay rồi. Mai khô bả đem lên treo lại sau, bà già mau quên rồi la quài !
– Ờ. Sao cô mau quên quá.
Hết phim, mặt già giãn ra, vui vẻ như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
(Chếch cha, chiều nay chiều mai gì đó Hg ghé lên, già nhớ bất tử hỏi dồn rèm cửa đâu, bình gas đâu thì Hg gáng chiệu nghen Hg, xuýa !)
Mình dìu già bước tới bàn ăn. Cứ từ từ, từ từ, già đã quên béng vụ án rèm cửa và bình gas “bị trộm mất”. Vô tình mình lại nghe già lại buột miệng, than : “Cô đói sáng giờ”.
Mình sẵn đó nói luôn “Hg bán đắt, tối qua bả trúng mánh, bả làm rồi nhờ con chạy qua nè”. Già khoái chí, cười rôm rả vui vẻ. Mình dụ già ăn, già ăn hết sạch, rất nhanh, à há. Nhìn tốc độ già ăn khí thế khác hẳn mọi khi (mình thường phải tốn hơn nửa tiếng đồng hồ ngồi dụ ăn mà già chỉ ăn một nửa), mình hiểu rồi.
Xoa 2 lớp dầu, nói chuyện bâng quơ cho già khuây khỏa, chào già, về.
Phục vụ hầu hạ gì đi nữa phải có chút ý tứ, hiểu, thông cảm với tính khí người già. Nếu chẳng có chút tình yêu tình người gì hết mà cứ mở miệng “phục vụ” thì thật khó coi.
Đã quá trưa, mình vừa mệt, vừa đói, vừa buồn, đời chả có gì vui. Ngửa mặt nhìn trời : – Lẹy Ngài, Ngài muốn iem mần chy ?

This entry was posted in Uncategorized. Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *