Có lẽ tôi nên kiếm cái khổ thôi

Có lẽ tôi nên kiếm cái khổ thôi
MẬT ONG RỪNG CHÍNH HIỆU
Chuyện vui
Dễ chừng có đến trăm người chen chúc, xô đẩy nhau trên một khoảnh đất hẹp gần cửa ô thành phố. Người nào người nấy một tay cầm tiền, một tay cầm chiếc chai không giơ cao trên đầu, mồ hôi nhễ nhãi, cố chen vào phía trong. Có người mải chen, kính văng ra, rơi xuống, không thể cúi nhặt được, liền bị bàn chân người khác xéo nát, cũng không hề tiếc. Thì ra họ đang cố mua cho được một thứ gì đó, chắc là quý hiếm lắm. Đây là chuyện lạ thời kinh tế thị trường. Lâu lắm rôi tôi mới được chứng kiến một cảnh chen chúc gợi nhớ chuyện mua vé tàu tết thời bao cấp. Gì thế nhỉ? Tôi tò mò đến gần đám đông, cố chen vào xem họ đang mua bán gì. Sau bao vất vả, tôi mới có thể nhìn được vào trung tâm đám chen chúc. Thì ra họ đang tranh nhau mua mật ong rừng. Người bán hàng là một thanh niên kiểu người dân tộc thiểu số, mặc quần áo chàm, đi chân đất đầu đôi bê-rê đen. Chung quanh chỗ anh ngồi là những bầu mật ong vàng óng. Phải gọi là bầu mật ong vì mật ong được đựng trong những vỏ quả bầu khô, có quả to có thể đựng được chục lít. Dụng cụ đo lường là một ông nứa khô được cưa ra làm gáo, có cán tay cầm để múc mật. Chả có ai bán hàng lạ đời như chàng trai này: người mua phải mang chai đựng đến, và anh chỉ bán cho mỗi người một lần chỉ một gáo mật ong khoảng chừng một phần tư lít. Điều lạ nữa là anh ta chỉ nhận duy nhất một loại tiền là tờ bạc mười ngàn đồng mà anh gọi là tờ đỏ:
– Hai tờ đỏ một gáo!
Đó là người nghe phải hiểu như thế, chứ sự thật anh nói rất ngang, không hề có một dấu nào, nên nghe là hai tơ đo môt gao. Cái quy định lạ lùng chỉ nhận toàn tờ đỏ làm khốn khổ nhiều người. Có người đã chen vào được tận nơi, không có giấy bạc mười ngàn, đưa tờ hai mươi ngàn, bị lắc đầu, thậm chí đưa tờ năm mươi ngàn cũng bị anh ta trả lại và tất nhiên khách hàng đó phải cầm chai không chui ra ngoài để tìm cách đổi cho được vài tờ đỏ. Nhưng cái ý định tìm đổi tờ đỏ ở đây chẳng bao giờ thực hiện được vì ai cũng cần nó để mua được loại mật ong rừng chính hiệu này.
Mật ong rừng nguyên chất là một loại thuốc quý, chữa lành bách bệnh. Trẻ sơ sinh bị tưa lợi, chỉ cần thấm một ít mật ong vào bông bôi vào là khỏi tức khắc. Người lớn mắc chứng ho đêm, khi mọi thứ thuốc bổ phế đã bó tay, thì chỉ cần một thìa nhỏ mật ong rừng để nhấp giọng là cơn ho tan biến. Người bị chứng đau dạ dày kinh niên chỉ cần một ít bột nghệ tẩm mật ong rừng, uống vào vài viên là khổi hẳn…Nói công dụng của mật ong rừng thì có thể nói suốt ngày, là việc khen phò mã tốt áo. Thôi đừng kể thêm công dụng làm gì, cái chính là phải mua được mật ong rừng chính hiệu ở đây, cái dịp hiếm hoi ở thành phố nay. Người dân thành phố là tinh tường lắm, chỉ cần nhìn cách thức bán mật của anh chàng này, chẳng cần quảng cáo, tiếp thị gì, người ta biết đích thức mật ong rừng chính hiệu. Từ những vỏ bầu khô đựng mật, từ việc đong bằng ống nứa, từ việc nói tiếng kinh lơ lớ không hề có dấu…Duy cái quyết định chỉ nhận toàn tờ đỏ chứ không nhận bất cứ loại tiền nào khác đủ nói lên sự thật thà ấu trĩ của người bán hàng, đúng là người từ trong rừng ra…
Tôi là người chúa ngại chen chúc. Biết mật ong rừng quý thật nhưng cũng chỉ chen vào cho biết, rồi chui ra, về nhà. Tôi kể chuyện cho vơi nghe, tức thì nàng lục túi lấy mấy tờ đỏ và cái chai la-vi giục tôi trở lại ngay “hiện trường”, cố mua cho được một ít. Khi tôi vội vàng ra tới nơi thì đám đông đang chưng hửng vì mấy bầu mật ong đã hết sạch, chàng thanh niên đang thu dọn các thứ và hẹn mọi người năm ngày sau có thể đem mật ong rừng đến bán, bởi đường về bản của anh rất xa, và cái chính là xem dân bản có lấy được mật ong rừng hay không, nên chẳng dám hẹn dứt khoát.
Đúng năm ngày sau, tôi đã chuẩn bị mấy tờ đỏ với vỏ chai la-vi đợi sẵn. Tôi ngồi trên quán nước đối diện với khoảnh đất trống đầu ô chờ anh xuất hiện. Sắp đến giờ tan tầm vào buổi chiều mới thấy anh vừa gánh, vừa xách những bầu mật ong tới nơi. Anh nói rằng chuyến xe ở miền núi về muộn. May mắn thay, tôi là một trong những người đầu tiên mua được mật ong, nhưng anh cũng chỉ bán cho một gáo giá hai tờ đỏ như mọi hôm, còn tôi đưa tiếp một vỏ chai la-vi và hai tờ đỏ nữa, anh cũng không bán, bảo rằng để dành phần người sau. Lúc đầu tôi hơi bực, nhưng sau nhận ra thế này cũng tốt chán, vì có đến mấy chục người không may mắn mua được như mình.
Tôi mang chai mật ong về nhà, vợ đưa lên ngắm nghía, mặt hớn hở rồi lấy mấy túi ni lông gói kỹ, cất vào tủ lạnh. Thế là yên tâm, từ nay không còn lo ho đêm, không lo đau dạ dày, và sau này có cháu ngoại thì không lo bệnh tưa lợi . Bữa tối hôm đó gia đình tôi vui hẳn lên, trong suốt bữa ăn chỉ toàn nói tác dụng của loại mật ong mua được đang đặt ở vị trí trang trọng nhất trong tủ lạnh. Từ hôm đó trở về sau, hễ có khách đến nhà là tôi liền khoe mật ong rừng bảo bối của mình. Có một anh bạn quê ở thành phố khác không hề ngạc nhiên vì chính anh cũng đã mua được mật ong rừng của anh chàng người dân tộc thiểu số cụt một ngón tay trỏ. Thế thì hoàn toàn chính xác, vì khi anh ta múc gáo mật ong cho tôi tôi đã thấy anh cụt ngón tay trỏ, hỏi lý do thì anh bảo rằng trong một lần leo lên ngọn cây cao lấy mật ong, anh đã đánh nhau với con gấu đang lao vào ăn mật, òâm con gấu rơi xuống đất, nhưng nó đã ngoạm một miếng làm anh mất ngón tay trỏ. Có được mật ong thứ thiệt, có khi phải đổi bằng máu là thế đây!
Bẵng đi một thời gian ở khu tập thể không nghe ai bàn đến chuyện mật ong rừng nữa, vì ai cũng đã mua cho mình một vài chai và chưa ai vội khai trương việc sử dụng vì còn đợi dịp hệ trọng. Cuối năm tôi được cơ quan thưởng một món tiền gọi là lương tháng 13, nhưng thực ra nó phải bằng năm tháng lương. Vợ tôi lo đồng tiền bị mất giá nên giục tôi đi đổi ra Đô-la mà cất cho yên tâm. Tôi ra cửa hàng vàng bạc quen thuộc thì thấy người có ý định như mình khá đông, nên phải xếp hàng. Lại chuyện xếp hàng, sao số tôi năm nay gặp nhiều chuyện xếp hàng đến thế! Đứng ngay trước tôi là một thanh niên mặc quần áo bò, đi giày Ađiđát, đưa ra một bọc tiền thật to để mua Đô-la. Khi anh mở bọc tiền ra làm mọi người ngạc nhiên, vì tất cả đều tiền mười ngàn đồng, loại tiền có mệnh giá nhỏ ít khi người ta dùng để mua Đô-la. Nghe người bán hàng phàn nàn về loại tiền, anh ta thở dài rồi nói một thôi, một hồi:
– Tiền nào mà chả tiền của Ngân hàng Nhà nước Việt Nam? Đã có máy đếm, nhanh như xiếc, lo gì. Mà tôi nói cho bà chị biết nhé, những tờ đỏ này, trong dịp tết, khối người cần để mừng tuổi cho con cháu lắm đấy. Không khéo rồi cửa hàng nhà bà chị lại phất lên nhờ những tờ đỏ của thằng này đấy. Đừng chê mà rách việc, đếm tiếp đi, năm mươi triệu rồi phải không?
Khi anh ta liên tục chuyển từng xấp tiền cho nhân viên nhà hàng đếm, tôi chợt nhận ra ngón tay trỏ của anh bị cụt. Tôi tò mò nhìn vào mặt thì không thể tin ở mắt mình nữa: người mặc “bò toàn cây”, mang giày Ađiđát đang đứng trước tôi chẳng phải ai xa lạ ,mà chính anh chàng mặc quần áo chàm, đi chân đất bán mật ong rừng hai tờ đỏ một gáo mấy tháng trước!
Buổi tối tôi kể chuyện cho vợ con nghe, vợ tôi vội vàng mở tủ lạnh, tháo mấy lần ni lông, mở nắp chai quan sát già nửa chai la-vi mà tôi đã lập công mua được: Trời ơi, đó là nước bí ngô nghiền nát, bốc mùi thiu thối, không biết cái mùi mật ong hấp dẫn khi mua đã tan biến đi đâu?
Chiều hôm sau, chuyến xe rác cuối năm từ khu tập thể chúng tôi đi ra, chị gom rác của công ty môi trường đô thị tỏ ra bực bội vì phải đẩy một xe hàng trăm chai đủ các loại cùng đựng một thứ nước nhờ nhờ, thum thủm thối. Chị ta biết đâu, chỉ trước đây vài ngày, đó chính là mật ong rừng chính hiệu, bảo bối của mọi nhà!
Dương Nguyên

This entry was posted in Uncategorized. Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *