SET dưỡng da chống lão hóa Estee lauder repair + Revitalizing moisture

SET dưỡng da chống lão hóa Estee lauder repair + Revitalizing moisture
Cơ hội tuyệt vời để trải nghiệm dòng dưỡng da cao cấp với phiên bản mini là cặp đôi chống lão hóa hoàn hảo. Các bạn sẽ cảm thấy hài lòng ngay sau khi sử dụng lần đầu tiên
Serum Estee LauderAdvanced Night Repair Synchronized Complex II là loại serum đầu tiên sử dụng Hyaluronic Acid để dưỡng ẩm da và dùng nhịp điệu sinh học để tái tạo da. Với công nghệ phục hồi độc quyền Chronolux CB Estee Lauder đã mang đến sản phẩm tái tạo da ngay cả trong lúc chúng ta đang ngủ, thanh lọc tế bào và tái tạo mạnh nhất đúng thời điểm, những giọt serum thần kỳ này vẫn làm việc để chúng ta có một làn da tươi sáng mịn màng hơn vào sáng hôm sau.
Là loại kem dưỡng đa chức năng có hiệu quả ngay tức thì, vết chân chim, chảy xệ sẽ hiệu quả đầu tiên. Công nghệ IntuiGen giúp kích hoạt khả năng vốn có của da để trong tươi trẻ hơn. Giữ ẩm cho da, săn chắc, mềm mại và tái tạo tốt hơn. Đem lại cảm giác mịn màng, thư giãn cho da.
See Translation

Posted in Uncategorized | Leave a comment

Kem bôi đặc trị muỗi đốt và côn trùng cắn Muhi 50 ml (Nhật Bản)

Kem bôi đặc trị muỗi đốt và côn trùng cắn Muhi 50 ml (Nhật Bản)
Giá lẻ 130 k.
Quy cách đóng gói: lọ 50 ML
Độ tuổi sử dụng: cho trẻ từ 6 tháng tuổi
Thời gian sử dụng: 3 tháng sau khi mở hộp
Kem bôi trị muỗi đốt và côn trùng cắn Muhi chim cánh cụt giúp làm xẹp, làm dịu nhanh cơn ngứa, vết sưng tấy do muỗi, các loại côn trùng cắn tức thì và không để lại sẹo. Sản phẩm không chứa cồn hay bất kỳ chất phụ gia độc hại, an toàn cho da nhạy cảm, giúp chống hăm da, rôm sẩy, viêm da, đỏ da, nổi mề đay, chàm, phát ban nhiệt ở cả trẻ em và người lớn.
Lăn bôi trị muỗi đốt và côn trùng cắn Muhi dùng cho trẻ từ 6 tháng tuổi
Công dụng
Kem bôi sau khi bị muỗi và các côn trùng khác đốt, giúp giảm sưng, ngứa tức thì, không để lại sẹo
Chỉ cần bôi 1 lớp mỏng, giúp cho vết muỗi cắn không bị sưng tấy và đỏ, dịu cơn ngứa, giảm sưng tấy, giúp tan nhanh và không làm sẹo.
Điều trị cho các vết muỗi, kiến, rệp…. cắn
Chống hăm da, rôm sẩy, viêm da, đỏ da, nổi mề đay, chàm, phát ban nhiệt ở cả trẻ em và người lớn
Hướng dẫn sử dụng
Mở nắp và lăn ngay vết muỗi đốt, côn trùng gây ra và có thể bôi lại sau 2 giờ
Riêng đối với vết thương ở mặt thì cần lăn ra lòng bàn tay sau đó xoa nhẹ lên mặt
Lăn bôi trị muỗi đốt và côn trùng cắn Muhi chim cánh cụt
Sử dụng đơn giản, thuận tiên khi mang theo
Lưu ý
Tránh bôi trực tiếp dung dịch vào vết da hở hay vào mặt
Tránh tiếp xúc với mắt
Để xa tầm tay của trẻ.
Không để sản phẩm gần lửa nóng
See Translation

Posted in Uncategorized | Leave a comment

> Tàn cuộc hoa này

> Tàn cuộc hoa này
>
> Phạm Thiên Thư
>
>
> Đợi nhau tàn cuộc hoa này,
> Đành như cánh bướm đồi tây hững hờ…
>
> Đầu mùa hè 1981, từ một trại cải tạo ở Phan Rang tôi được thả về.
>
> Sáu năm dâu bể đã đổi thay bộ mặt Sài gòn. Một vài con đường tự dưng được mang những cái tên lạ hoắc. Chợ búa, phố xá tiêu điều và người ngợm tang thương. Nhìn đâu cũng chỉ thấy những khuôn mặt vô cảm. Sự nhẫn nhục chịu đựng, những lo sợ không tên làm cho bầu không khí Sàigon ngột ngạt khó thở. Việc đầu tiên sau khi trình diện công an phường là mượn chiếc xe lọc cọc của thằng em, một sáng thật sớm, tôi đạp chầm chậm một vòng thăm thành phố cũ.
>
> Hết đường Hai Bà Trưng đến công trường Mê Linh, rồi quẹo trái vào cổng Bộ Tư Lệnh Hải quân. Tôi ngơ ngẩn nhìn quanh, những hình ảnh yêu dấu ngày nào bây giờ chỉ còn là lãng đãng sương mù quá khứ. Toà nhà Bộ Tư Lệnh xám xịt cũ kỹ. Vườn hoa sát bờ sông trước cổng Bộ Tư lệnh đã biến ra một mảnh vườn nham nhở với vài ba luống rau lang úa vàng cùng những cọng sắn ốm nhom, èo uột.
>
> Mấy ngày kế tiếp tất bật qua đi. Tôi tìm gặp một số anh em trong tù đã được tha ra từ trước để dò hỏi đường đi nước bước. Tôi hối hả gia nhập đám vô công rỗi nghề này, tối ngày hết tụ tập cà phê đến rảo các chợ trời, tìm cách mua đi bán lại mọi thứ thượng vàng hạ cám, trong lúc hai tai vểnh lên hết cỡ để nghe ngóng tuy dô.
>
> Không thể là một người nào khác mặc dù chị đã thay đổi đến độ kinh hoàng. Tôi gặp lại vợ Tuấn vào một buổi trưa hè trên đường Hoà Hưng, người đàn bà trẻ, đội chiếc nón lá, bộ quần áo bạc màu tơi tả trên một thân mình khẳng khiu, hai tay ôm chặt một cái bọc nhỏ ở ngực, đang kéo lê đôi dép trên đường.
>
> Tôi đạp xe sát vào lề rồi gọi lớn:
>
> – Chị Tuấn, chị Tuấn!
>
> Người đàn bà vẫn không quay lại, cũng không ngừng bước, tôi dừng xe, sững sờ. Không lẽ Lan Khanh, cô nữ sinh hoa khôi lớp 12 A3 Lê văn Duyệt ngày nào đây sao, vợ của một ông Hải quân trung úy đây sao?
>
> Bên kia đường, người đàn bà đã lẫn vào đám đông hỗn độn gần chợ. Tôi nhìn quanh quẩn một hồi, rồi lặng lẽ đạp xe đi.
>
> Chiều vừa về đến nhà, tôi xuống bếp hỏi Tâm ngay:
>
> – Em có nhớ Khanh vợ Tuấn không, trưa nay anh vừa gặp ai như chị ấy.
>
> – Em không liên lạc với Khanh từ hồi đó đến giờ.
>
> – Anh cũng không gặp Tuấn từ ngày ra trường, rồi thêm sáu năm cải tạo, cũng gần cả chục năm rồi còn gì.
>
> Tôi kể sơ cho Tâm nghe chuyện gặp Khanh lúc trưa này trên Hoà Hưng, Tâm gặng:
>
> – Mà anh có chắc là Khanh không?
>
> – Chắc mà, không thể có còn ai khác. Em còn nhớ nhà Khanh ngày xưa không?
>
> – Em nhớ mang máng hình như trong khu Ngã ba Ông Tạ, nhưng đó là nhà Khanh trước khi lấy Tuấn chứ em sợ sau này Khanh không còn ở chỗ ấy.
>
> – Hay là mình đến tìm thử xem, biết đâu.
>
> Ngay chiều hôm đó, tôi chở Tâm đến khu Ngã ba Ông Tạ, sau một hồi lộn đi lộn lại, lách từ ngỏ này qua ngỏ khác, hỏi han đủ cả mọi người, cuối cùng chúng tôi cũng kiếm ra nhà.
>
> Đúng là Lan Khanh. Lan Khanh của 12 A3 Lê văn Duyệt ngày nào.
>
> Khanh ngồi đó trước hàng hiên nhà mình, trong bộ áo quần cũ bạc màu. Khuôn mặt xanh, gầy ốm đến thảm hại, nhưng trên khuôn mặt, trong ánh mắt vô hồn ấy vẫn còn phảng phất bóng dáng xinh đẹp của Khanh ngày xưa. Tâm bấu chặt vào lưng tôi run rẩy.
>
> Không kịp đợi tôi ngừng xe, Tâm đã vội nhảy xuống, chạy lại bên Khanh, ràn rụa nước mắt:
>
> – Khanh, Khanh, sao lại ra nông nỗi này. Khanh có nhận ra Tâm không?
>
> Vài người hàng xóm tò mò nhìn sang, rồi một người đi lại gần tôi nói nhỏ:
>
> – Tội nghiệp, cô ấy điên nhưng hiền lắm.
>
> Tâm nắm tay Khanh đi vào nhà, căn nhà tối đen, có giọng một bà cụ già cất lên:
>
> – Ai đấy?
>
> – Dạ con là bạn của Khanh hồi còn đi học và anh Hải chồng con là bạn cùng khóa với anh Tuấn, chúng con đến thăm Khanh và bác.
>
> – Anh chị đợi chút nhé, để bác đốt ngọn đèn lên tí đã, hồi này điện cứ bị cúp hoài.
>
> Ngọn đèn dầu thắp lên soi sáng nhờ nhờ một căn phòng nhỏ. Căn phòng trống trơn chỉ có chiếc divan và một cái bàn con. Khanh đến ngồi im lặng bên cạnh mẹ, Tâm nghẹn ngào:
>
> – Sao Khanh lại ra nông nỗi này hở bác?
>
> Mẹ Khanh không trả lời, đưa mắt nhìn lên bàn thờ, tôi nhìn theo mắt cụ, hình hai vợ chồng Tuấn tay bồng một đứa con khoảng vài tháng đang tươi cười bên nhau. Tôi chợt lạnh cả sống lưng….
>
> Có tiếng động ở cửa, một người thanh niên lách vào, nhìn thấy chúng tôi, anh lên tiếng chào rồi quay qua nhìn cụ như có ý hỏi, mẹ Khanh nhìn chúng tôi:
>
> – Đây là em Tín, em của Khanh, còn đây là anh chị bạn của Khanh Tuấn nhà mình đó con.
>
> Tín quay qua chúng tôi lễ phép thưa hỏi một lần nữa, rồi xin phép ra sau thay đồ, chưa đầy năm phút em đã trở ra, ngồi xuống ghế đối diện chúng tôi.
>
> – Em chưa gặp anh chị bao giờ. Anh cùng khóa với anh Tuấn em hở? Anh ở tù mấy năm? Ra cải tạo lâu chưa?
>
> – Cũng gần 6 năm đó Tín, ở một trại ngoài Trung, anh mới được thả gần một tháng. Anh với Tuấn không gặp lại nhau từ hồi hai đứa ra trường vì duyên đoàn anh đóng ở vùng 1, còn Tuấn thì đi giang đoàn ở vùng 4 từ ngày ra trường cho đến 75.
>
> Tâm nóng ruột chen vào:
>
> – Khanh bị… thế này từ hồi nào hở Tín.
>
> – Gần năm rồi chị ạ, từ hồi cháu Uyên mất.
>
> – Thế anh Tuấn mất hồi nào, ở đâu?
>
> – Chắc anh bị tù ở ngoài miền Trung nên không hay. Anh Tuấn mất cuối năm 76 tại trại Long Giao. Vụ đó họ xử tử tới ba người, trong đó có anh Tuấn.
>
> Đầu năm 77 tôi có nghe phong phanh về vụ này, tại trại Long Giao, có ba sĩ quan trẻ bị xử bắn vì tội tổ chức trốn trại vào dịp tết, đâu ngờ một trong ba người là Tuấn khóa tôi.
>
> Bà cụ nghe nhắc đến tên cháu Uyên và Tuấn thì thút thít khóc. Bên kia, Tâm ôm lấy hai bàn tay gầy guộc của Khanh mà nước mắt đầm đìa, còn Khanh thì vẫn cứ im lặng vô hồn. Chuyện vãn một hồi lâu, tôi quay sang nhắc khẽ Tâm:
>
> – Mình về thôi em.
>
> Tâm ngập ngừng đứng dậy, miệng méo xệch:
>
> – Thưa bác tụi cháu về.
>
> Quay qua cô bạn học ngày xưa, Tâm nghẹn ngào:
>
> – Khanh ơi, Tâm về đây, hôm nào mình lại thăm Khanh nhé.
>
> Tôi nhìn lên bàn thờ lần nửa, hình Tuấn tươi cười bồng con đứng bên vợ. Chiếc cầu lon Trung úy Hải quân vàng óng hai vai …
>
> Sau lần đó, tôi bận rộn tất bật tìm đường vượt biên, không có dịp trở lại ngã ba ông Tạ. Chỉ có Tâm lâu lâu lại lấy xe đạp, đạp lên nhà, lần nào đi thăm Khanh về, mắt Tâm cũng đỏ mọng vì khóc, mỗi lần thế tôi lại thấy lòng mình xốn xang như có tội với bạn bè.
>
> Tám tháng sau, mùa biển êm, chúng tôi quyết định ra đi.
>
> Tâm và tôi lên thăm Khanh lần cuối, Khanh càng ngày càng gầy, tám tháng dài như tám năm cho một người góa phụ, và tám năm thì có lẽ dài như… tám mươi năm cho một người đàn bà điên loạn. Tôi xót xa nhìn Khanh mà không biết phải nói gì, phải làm gì. Tôi bất lực nhìn lên bàn thờ, nhìn lên ảnh Tuấn, ngậm ngùi nhớ lại Tuấn của một thời sinh viên sĩ quan và Khanh của một thời con gái mới lớn. Như mới ngày nào …
>
> Tâm ôm lấy vai Khanh rồi chúng tôi chào mẹ Khanh để ra về. Cụ chợt bảo chúng tôi đợi nán một chút. Vói lên bàn thờ mẹ Khanh lấy xuống một cuốn tập nhỏ trao cho Tâm.
>
> – Đây là nhật ký của Khanh, cháu mang đi làm kỷ niệm. Tín bảo đốt đi để gửi về theo anh Tuấn nhưng bác vẫn mãi chần chừ. Bác vẫn hy vọng một ngày Khanh tỉnh trí trở lại, nhưng nay thì bác sợ ngày ấy sẽ không bao giờ đến..
>
> Bỏ cuốn nhật ký của Khanh vào túi xách, chúng tôi lặng lẽ đạp xe về.
>
> Ngày …
>
> Anh mới đến nhà chiều nay. Buồn cười qúa, cái đầu trọc lóc, bộ đồ Hải quân màu xanh nước biển rộng thùng thình, cái nón cát kết đen xì như cái nồi úp trên đầu, trông anh ngố như mán rừng. Coi bộ anh có vẻ khoái chí về bộ đồ lính Hải quân của mình lắm.
>
> Mình cứ ngắm mãi cái đầu trọc lóc mà thương anh ghê.
>
> Ngày …
>
> Trung tâm Huấn luyện Hải quân Nha Trang. (Nguồn: HQ VNCH)
> Lên thăm chàng trên Quang Trung, chao ôi, chàng đen còn hơn thằng Hynos. (1)
>
> Anh thật là ẩu tả làm mình xấu hổ muốn chết. Chung quanh vuờn Tao ngộ toàn là người và người, thế mà anh cứ ôm mình sát rạt làm nhỏ Tâm phải quay mặt đi giả bộ nhìn chỗ khác. Hải, bạn của anh thì đeo theo tán nhỏ Tâm tới tấp, đúng là… Đường nào dài bằng đường Trần Hưng Đạo, Lính nào xạo bằng lính Hải quân…
>
> Ngày …
>
> Mới đó mà anh đã mãn khóa quân sự Quang Trung. Vài tuần nữa thì anh sẽ ra Nha trang, nghe bảo là sẽ đi ra đó bằng tàu Hải quân. Dạo này mình cũng hơi quen với những danh từ về lính tráng của anh nhưng vẫn mù tịt chả biết cái nào là Hải vận hạm, cái nào là Dương vận hạm. Đã vậy mà số tàu thì cứ đánh lung tung, không cứ theo thứ tự 1,2,3 cho người ta dễ nhớ. Hỏi thế thì anh giải thích lòng vòng là mỗi thứ tàu có một loại số riêng …
>
> Mẹ bảo anh gầy nhưng trông có vẻ rắn chắc chứ không babylac như hồi trước. Mình thì thấy càng ngày anh càng giống ông già Hynos…
>
> Ngày …
>
> Sáng nay… Lên xe tiễn anh đi, chưa bao giờ buồn thế …
>
> Tức anh muốn chết. Mình thì buồn muốn khóc, còn anh thì có vẻ hí hửng, hay lại tính chuyện ra Nha trang làm quen thêm vài cô ngoài ấy. Đã thế mình sẽ không thèm viết thư xem ai sẽ năn nỉ ai.
>
> Ngày …
>
> Mới vừa nhận thư anh, thư gì mà ngắn cũn cỡn có mấy dòng. Anh dặn là khoan gửi thư cho anh đã, anh sợ mấy ông đàn anh phạt vì tội có thư đào. Sao mấy cái ông đàn anh này ác vậy…
>
> Anh kể sơ về sinh hoạt của anh trong hơn hai tuần qua, nghe mà thương. Anh nói cái này là truyền thống Nha Trang. Truyền thống gì mà phạt người ta tả tơi?
>
> Anh kể về cái ông đàn anh tên Hiền, có biệt danh là đệ út đao phủ thủ. Tên thì hiền mà người chẳng hiền chút nào. Ông này phạt anh mệt nghỉ. Buồn cười thật, mình tự dưng thấy cái tên đệ út đao phủ thủ nghe cũng hay hay. Anh kể có gặp lại người bạn học cùng lớp ngày xưa bây giờ là đàn anh. Ông đàn anh này không phạt bạn bè nhưng lại xúi mấy ông đàn anh khác phạt bạn mình.
>
> Anh còn kể chuyện ăn cơm chan với nước trà và nước mắm ớt mà cũng thấy ngon, anh bảo bị phạt chạy nhiều nên anh đang đi tango. Nghe cứ là như đang đi… Đêm màu hồng. (2)
>
> Ngày …
>
> Nhớ anh qúa, mới gửi đại một lá thư cho anh hôm qua, không biết khi nhận thư anh có bị phạt không?
>
> Hôm qua, mẹ hỏi chừng nào anh về phép, mình giải thích là anh đang trong thời kỳ huấn nhục, mình kể là anh ăn cơm chan với nước trà, mẹ bảo sao không làm một ít ruốc bông gửi ra cho anh để anh có đồ ăn ăn thêm.
>
> Ngày …
>
> Mới nhận thư anh và mấy tấm hình anh bận tiểu lễ trắng. Anh bảo là vừa được gắn alpha tuần qua. Ừ trông cũng oai lắm đấy chứ.
>
> Anh cho hay mới được đi bờ lần đầu, sao lại gọi là đi bờ nhỉ, cứ làm như đang nằm dưới nước nay được lên bờ, đúng là danh từ Hải quân.
>
> Anh kể mấy cô gái Nha trang vì ở ngay biển nên cô nào cô ấy đen thui, trông chả hấp dẫn. Chà điệu này anh đang tính mưu kế gì đây mà lại đánh đòn hỏa mù.
>
> Ngày …
>
> Anh vừa gửi về mấy tấm hình ngày làm lễ gắn alpha omega. Thế là khóa của ông đệ út đao phủ thủ sắp ra trường. Anh nao nức chờ ngày khóa đàn em nhập quân trường. Đừng phạt họ nhiều, tội nghiệp họ anh nhé.
>
> Còn mấy hôm nữa toàn khóa anh sẽ về Saigon tham dự diễn hành ngày quân lực 19 tháng 6. Vui ơi là vui…
>
> Ngày …
>
> Hôm qua, mình đưa mẹ và Tín đi xem diễn hành ngày Quân lực. Trời nóng qúa, người đâu mà đông thật là đông, mình đứng tận đầu đường Thống Nhất nên đỡ phải chen, đoạn này lề đường có nhiều cây to nên đỡ nắng cho mẹ.. Đoàn sinh viên sĩ quan Hải quân bận đại lể trắng diễn hành coi đẹp ghê. Mình thấy anh trong hàng quân. Tín nó gọi tên anh thật to nhưng nhạc quân hành lớn quá át tiếng thằng bé. Nó đòi chạy theo toán diễn hành mà mình không cho.
>
> Ngày …
>
> Còn ba tuần nữa là đám cưới.. Mình thì tất bật như điên mà mẹ cứ đi ra lại nhắc cái này, đi vào lại nhắc cái kia. Anh thì bặt tăm, mãi sát ngày cưới mới chịu về. Đàn ông sướng thật chả phải lo gì cả, mà nhất lại là lính, cứ đổ thừa cho quân vụ.
>
> Mấy đứa bạn ngày nào cũng tới nhà phụ giúp trang hoàng, sửa soạn. Đám cưới mình cũng đơn gỉan thôi – nhà anh cũng nghèo và nhà mình cũng nghèo. Anh cũng mới ra trường đâu có tiền bạc gì nhiều.
>
> Ngày …
>
> Anh vừa về lại Vĩnh long hôm qua. Anh muốn mình xuống dưới ấy thuê nhà ở gần đơn vị nhưng mình không muốn xa mẹ. Thôi kệ cứ mỗi tháng mình xuống thăm anh một lần cũng được, Saigòn Vĩnh long đâu có xa gì.
>
> Bây giờ mình đã là bà Tuấn rồi. Nhớ hồi nào mới quen nhau.
>
> Ngày …
>
> Mấy hôm nay cứ thấy mâm cơm là buồn nôn. Hôm qua đi khám, bác sĩ cho hay là mình đang mang thai. Định thứ sáu cuối tuần này đi Vĩnh long báo cho anh tin mừng. Chắc anh vui lắm.
>
> Ngày …
>
> Bụng đã bắt đầu hơn lớn, cả tuần nay chả ăn gì được, tối ngày cứ nôn ra mật xanh mật vàng. Chao ôi, sao con hành mẹ thế này.
>
> Đêm hôm qua hai đứa nhất định đặt tên con, nếu con trai là Vũ, Trần Nguyên Vũ, nếu con gái là Tú Uyên. Trần Tú Uyên.
>
> Ngày …
>
> Uyên yêu dấu của mẹ. Cảm ơn con, con đến với mẹ bằng tất cả nhớ thương mẹ dành cho bố. Con là giọt máu của bố đang lớn lên trong thân thể mẹ để mẹ thấy rằng lúc nào bên mẹ cũng có bố, có con không rời.
>
> Con sẽ xinh như mẹ và thông minh như bố, Uyên nhé, đứa con gái đầu lòng yêu dấu của ta.
>
> Ngày …
>
> Tất cả những biến động dồn dập trong mấy ngày qua làm mình như nghẹn thở, may mà có Tuấn bên cạnh. Như một phép lạ, Tuấn đã từ Vĩnh long chạy về Saigon bình yên với hai mẹ con trong những ngày dầu sôi lửa bỏng cuối tháng 4.
>
> Tuấn trình diện để đi học tập hôm qua. Mười ngày sau anh sẽ về. Tuấn chỉ mang theo có hai bộ đồ và một ít tiền đóng cho 10 ngày ăn. Mình cố nhét thêm lọ ruốc bông mà Tuấn không cho. Anh cười bảo rằng nghe nói nhà hàng Đồng Khánh thầu nấu ăn trong 10 ngày ấy, ai lại mang ruốc bông ra ăn chung với cao lương mỹ vị bao giờ.
>
> Mình cũng mừng. Tạ ơn trời đất, Việt nam rồi cũng có lúc thanh bình. Từ nay mình sẽ không còn ngay ngáy lo lắng cho Tuấn nữa. Uyên ơi, lớn lên con sẽ thôi không còn nghe tiếng đạn bom như thời bố mẹ. Con sẽ cắp sách đến trường trong hạnh phúc của một đất nước thịnh.
>
> vượng hoà bình. Ngày …
>
> Đã hơn năm tuần mà vẫn chưa thấy anh về, hôm nọ thông cáo trên radio là chỉ đi học tập có 10 ngày thôi mà.
>
> Ngoài phố đã bắt đầu nghe tiếng xôn xao, một số gia đình chạy lên phường, lên quận hỏi thăm nhưng chả có ai trả lời. Tuấn chỉ mang đi có hai bộ đồ làm sao đủ đễ thay đồi cả tháng nay.
>
> Ngày …
>
> Đúng ba tháng trôi qua từ ngày Tuấn đi trình diện. Không một tin tức. Sài gòn bắt đầu ồn ào về những xầm xì. Lạ là không một ai chịu cho biết cả trăm ngàn sĩ quan đang học tập ở đâu.
>
> Hôm qua, mình chứng kiến tận mắt một cuộc hành hình ngay trên đường phố. Tên giật đồ bị điệu đến qùy trước mặt người công an. Anh công an móc súng kê vào màng tang của tên cướp và lẩy cò. Một số bà cụ đứng gần đó vội vàng nhắm mắt làm dấu thánh giá. Mình ngạc nhiên đến sững sờ, sao lại thế này, luật pháp nào mà cho một người công an có quyền tiền trảm hậu tấu như kiểu tướng cảnh sát Nguyễn ngọc Loan dạo tết Mậu Thân. Mà hồi đó là đang lúc đánh nhau, còn bây giờ đã hoà bình rồi cơ mà.
>
> Ngày …
>
> Sắp đến Noel rồi, mình cũng như hàng trăm ngàn thân nhân của các sĩ quan khác đành chịu thua, không một lời giải thích từ phía chính quyền, lạ thật, không một tin tức nào gửi về từ những người đi học tập, tựa hồ số người này đã bốc hơi biến mất.
>
> Cuộc sống đã bắt đầu khó khăn, cũng may là sạp hàng của mẹ ở chợ ngã ba ông Tạ vẫn còn đủ nuôi sống cả nhà.
>
> Ngày …
>
> Hào quang của những ngày đầu giải phóng đã bị lột trần trơ trụi. Dối gạt đã lòi ra. Sài Gòn bắt đầu ăn độn cơm với khoai sắn.
>
> Vẫn chưa biết chính xác anh đang ở đâu. Một số dân ở miệt Long Thành, Suối máu cho hay là họ gặp các người tù sĩ quan mình trên ấỵ
>
> Hôm qua, đám công an kinh tế làm khó dễ mẹ và các bạn hàng ở chợ. Họ bảo rằng vài tháng tới tất cả dân chúng không có nghề nghiệp sẽ được đưa về những vùng kinh tế mới. Mẹ hỏi thế nghề buôn bán của tôi thì sao thì họ nạt rằng buôn bán không phải là nghề nghiệp lao động. Em lo qúa, Tuấn ơi.
>
> Ngày …
>
> Tuấn đi tròn đúng một năm, một năm với hai bộ đồ mang theo và ba ngàn đồng trong túi. Không một tin tức, không một lá thư.
>
> Saigon bây giờ không còn xầm xì nữa, đã có những tiếng chửi bóng gió. Một số bài hát đã được đổi lời.
>
> Ngày …
>
> Lại thêm một Noel đau thương. Tuấn vẫn chưa về…
>
> Ngày …
>
> Tuấn yêu dấu của em
>
> Cả hơn một tháng nay em không phút nào nằm xuống mà không thấy Tuấn. Em gọi tên Tuấn trong những giấc ngủ chập chờn. Em ôm chiếc áo kaki xanh của Tuấn vào lòng mà tim quặn đau. Sao Tuấn bỏ em và con vội thế hở anh?
>
> Em không biết sức mạnh nào đã nâng em dậy sau những giờ phút nghiệt ngã ấy. Hôm mẹ và em lên trại Long Giao nhận lại những di vật của Tuấn, họ mắng là Tuấn đã phản động tổ chức trốn trại làm ảnh hưởng đến tinh thần các trại viên khác. Đã thế khi bị bắt còn lớn tiếng chửi rủa cách mạng nên toà án nhân dân đã tuyên án tử hình Tuấn và hai người bạn..
>
> Họ đã chôn xác Tuấn vội vàng bên đám cỏ tranh. Nhìn mộ Tuấn, em xỉu đi không biết bao lâu đến khi tỉnh lại thấy mẹ đang ngồi bên cạnh. Còn em thì đang nằm chơ vơ trên một chiếc chõng tre.
>
> Nhìn chiếc lon gô và cái muỗng nhôm của Tuấn để lại, ôm vào lòng manh áo rách bạc màu của Tuấn, em như không còn hồn vía nữa. Đầu óc lãng đãng mê muội không biết mình đang ở nơi nào, thiên đàng hay địa ngục Chung quanh tiếng người nói lao xao mà em nghe như tiếng của loài ngạ quỷ. Em mở mắt nhìn mà chẳng thấy ai ngoài Tuấn của em, Tuấn yêu dấu của em.
>
> Mẹ ôm em vào lòng và bảo em hãy khóc đi, nhưng lạ sao mắt em ráo hoảnh. Em không còn cảm gíac. Em không còn là người nữa, đau đớn đã làm em hóa đá. Bây giờ thì em tin là chuyện hòn vọng phu có thật. Tận cùng của nỗi đau là những câm nín. Tận cùng của oan khiên, của tuyệt vọng là sự im lặng kinh hoàng. Em đã nếm biết cái tận cùng của tận cùng đó, Tuấn ơi.
>
> “Khóc cho vơi đi những tội tình …” Tuấn nhớ không, bài hát của Vũ Thành An ngày nào. Ôi hạnh phúc thay cho những người còn được khóc…
>
> Ngày …
>
> Tuấn yêu dấu của em.
>
> Hôm nay là ngày tròn năm năm mình lấy nhau, và gần đúng hai năm kể từ ngày anh cúi xuống hôn con để lên đường đi trình diện học tập cải tạo. Đâu có ai biết chuyến đi tưởng chỉ 10 ngày nhưng lại biến thành thiên thu Tuấn nhỉ..
>
> Tuấn yêu dấu , Tú Uyên con mình lên hai tuổi rồi đó, tuần qua nó mới bập bẹ ba ba ba. Nghe con kêu ba mà em đứt ruột. Trách ai đây hở Tuấn, định mệnh cay nghiệt hay những con người không tim đã giết Tuấn của em.
>
> Ngày …
>
> Sinh hoạt Saigon càng ngày càng khó khăn. Bo bo đã bắt đầu thay cho khoai sắn. Sạp hàng của mẹ ngoài chợ đã gần cạn vốn. Tín đã bị gọi đi thanh niên xung phong, nghe nói đi đào kênh đào mương gì đó.
>
> Nhà bây giờ chỉ còn mẹ, em và con. Tú Uyên bây giờ là lẽ sống của em, và là nguồn vui của mẹ. Mẹ dạo này yếu lắm, tội nghiệp cụ cũng đã gần bảy chục, suốt cuộc đời cặm cụi cho con, những ngày cuối đời tưởng sẽ hưởng chút thảnh thơi…
>
> Ngày …
>
> Tuấn yêu dấu của em.
>
> Đã hơn cả năm em không còn thì giờ đụng đến nhật ký. Cơm gạo, bạc tiền, sữa, thuốc cho con đã quay em như con vụ. Sáng sớm em ra chợ, mãi đến trưa mẹ ra thay cho em để em về lo cơm nước cho con. Cũng may là nhà mình gần nên chạy đi chạy lại cũng tiện.
>
> Tín đã đi nghĩa vụ quân sự và bị đưa sang Cam pu Chia. Mẹ khóc hết nước mắt vì sợ nó ra trận có mệnh hệ nào. Đến bao giờ thì nước mình thật sự hết binh đao anh nhỉ?
>
> Uyên con mình mỗi ngày mỗi lớn và càng giống anh kinh khủng, nhất là miệng cười. Tuấn phù hộ cho mẹ con em nhé.
>
> Ngày …
>
> Tú Uyên bị sốt cả tuần nay, mới bệnh có mấy hôm mà trông con tiều tụy qúa.
>
> Đồ đạc trong nhà đã bán hết đến món cuối cùng. Chiếc nhẫn cưới Tuấn mang vào ngón tay em ngày nào, em cũng đã phải cắn răng bán đi để chữa trị cho con.
>
> Hôm qua đưa con vào bệnh viện Nhi đồng, đợi cả nửa ngày và sau khi khám qua loa, bác sĩ cho một toa thuốc, uống đã hai ngày nay mà sao chưa thấy bớt.
>
> Cả tuần qua, không có đêm nào chợp mắt quá hơn hai tiếng. Ôm con vào lòng mà em sợ quá, Tuấn ơi, nếu con mình có mệnh hệ nào làm sao em sống nổi.
>
> Ngày …
>
> Sáng nay vừa lên bệnh viện bán máu thêm lần nữa để mua thuốc cho con. Lần đầu không thấy mệt lắm nhưng lần này mình phải nằm lại mấy tiếng mới đứng lên nổi để loạng chọang đi về.
>
> Vẫn dấu không cho mẹ hay là mình đang đi bán máu, không còn đường xoay sở nữa. Thuốc tây cho Tú Uyên đắt qúa, mà nhà mình không còn gì để bán. Vay mượn thì cũng chẳng còn ai có để cho vay…
>
>
> Tú Uyên yêu dấu ơi, ba con đã bỏ mẹ con mình mà đi. Bây giờ con là lẽ sống của mẹ, con là linh hồn của mẹ. Sá gì đôi ba lít máu, cả thân thể này, cả cuộc đời này nếu phải đánh đổi cho con thì mẹ vẫn vui lòng.
>
> Ngày …
>
> Bệnh của Tú Uyên vẫn không thuyên gỉam. Hôm qua, lại bồng con lên Nhi đồng, và lại bị đuổi về vì không tiền đóng viện phí…
>
> Lại bán máu thêm lần nửa… không nhớ lần này là lần thứ mấy.
>
>
> Uyên ơi, con đừng bỏ mẹ mà đi, con nhé. Mẹ làm sao sống nổi nếu con bỏ mẹ con đi.
>
> …….
>
> Cuốn nhật ký bỏ ngang ở đây.
>
> …. mà nếu nó không chấm dứt ở đó, thì tôi cũng không còn đọc nổi nữa vì hai mắt tôi đã nhạt nhoà…
>
__._,_.___
Posted by: Tho Tran

Posted in Uncategorized | Leave a comment

Ảnh: NAG DzungArt Nguyen

Ảnh: NAG DzungArt Nguyen
Bài: Xinh Truong An
Xin phép chia sẻ ạ
“Phụ nữ Việt Nam khổ lắm” – có phải vì họ tự cho phép xã hội làm khổ mình?
Bố mẹ!
Không ai sinh ra đã được chọn gia đình. Riêng việc để cho mình xuất hiện trên cuộc đời làm người này đã là một công ơn không gì sánh nổi.
Nhưng trở thành người như thế nào, sống 1 cuộc sống hạnh phúc hay bất hạnh – lại hoàn toàn phụ thuộc vào chính bản thân mình.
Có hiếu, không có nghĩa nghe lời bố mẹ mọi thứ.
Bố mẹ có thể là một ông công nhân với 1 bà nông dân, hiểu biết có giới hạn, những lời dạy dù xuất phát từ tình thương – nhiều khi cũng không phải là tốt.
Bố mẹ cũng có thể là đại gia, quan chức, sắp đặt con phải học trường này, bố mẹ phải xin cho con vào kia… bảo bọc quá cũng không hẳn là hay.
Hãy biết chắt lọc và tự sống đời mình, làm theo những gì khiến mình hạnh phúc!
Bạn!
Phụ nữ chơi với nhau có rất nhiều điều phức tạp, không phải ai cũng may mắn có bạn tốt. Một ngày đẹp trời phát hiện ra bạn nói xấu mình, bạn làm nhiều việc khuất tất… mình không muốn chơi với bạn nữa. Nhưng vướng cả nhóm, gặp nhau thì đều có mặt, mấy người kia đều nói: Thôi kệ, chị em chơi với nhau có người này người kia., xuê xoa đi
Không nhé, đời tươi đẹp lắm, thời gian thì ít, 3 lần xuê xoa đã hết tuổi thanh xuân, thêm bực bội, thêm đau đầu, thế giới 7 tỷ người sao lại phải cố chơi với 1 người mà mình không thích?
Không chơi nữa thì có sao không?
Yêu!
Yêu thật sự và có ý định nghiêm túc kết hôn, hãy sống thử với người yêu chừng 1-2 năm hãy cưới, để thực sự trải nghiệm tính cách, thói quen, quan điểm của nhau. 1-2 năm cho xác suất an toàn cao thêm 50-60% cho cả cuộc sống hôn nhân sau này.
Chọn chồng – là chọn cả con rể cho bố mẹ – chọn cả bố cho con mình – chọn người bạn đồng hành cả đời của mình. 1-2 năm không uổng phí.
Mọi người xì xào: Sao chưa cưới mà đã sống cùng. Cái đồ con gái hư.
Thì có sao không? Tự mình khi đã biết mình đang làm gì thì lời nói của ai có quan trọng?
Mọi người nói: Rồi chia tay xong có chó nó thèm yêu cái đứa đã từng sống thử!
Thì có sao không? Thà yêu chó còn hơn yêu những người đàn ông lạc hậu, gia trưởng. Anh ấy đã có bao nhiêu ng đàn bà trước tôi? Vậy nếu tôi sống thử với bạn trai được cho là tội lỗi, thì chúng tôi không hợp nhau rồi. Không hợp yêu nhau làm chi?
Chồng!
Lấy nhau về rồi cũng đừng đòi hỏi chồng mình giống như soái ca ngôn tình trong khi mình không phải nữ chính hoàn mỹ trong truyền thuyết. Đến Scarlett O’hara còn mấy lần tí ngất vì mùi tỏi khi hôn Rhett Butler khi đóng phim kia kìa.
Nhưng ngay cả đã cố gắng rồi, mà thấy không còn yêu, không còn hạnh phúc, không còn tin, không còn muốn chịu đựng…. Hay tệ hơn nữa là có thể bị bạo hành, bị lừa dối…
Thì hãy ly hôn.
Đừng nghe xã hội xì xào, đừng nghe sĩ diện gào thét..
Trên 1 con đường 7-80 năm đầy hoa thơm cỏ lạ, tràn trề niềm vui bỗng có hai kẻ sầu muộn bê tha thất thểu lê lết từng bước vừa đi vừa trách móc nhau trong ánh mắt tội nghiệp của 1 vài đứa trẻ ngơ ngác thì đó mới là bất hạnh, chứ không phải là một cuộc ly hôn.
Con!
Kệ chúng nó 1 chút, để chúng tự làm, tự nghĩ, tự xoay xở, tự quyết 1 chút, thì có sao không?
Sao lại bón từng thìa cơm, lấy chăn gối, tắm gội, mặc quần áo, dọn dẹp, kèm chúng học rồi quát nhau như kẻ thù?
Cả châu Âu và châu Mỹ đã chứng minh rằng để trẻ con tự lập từ bé thì đất nước sẽ giàu hơn, con người sẽ tài giỏi hơn rồi cơ mà?
Mẹ hãy yêu bản thân mình hơn, trong lúc con tự tắm rửa lau người mặc quần áo thì mẹ thư thả nhấm nháp 1 tách trà, tao nhã cắm cành hoa… chứ sao lại đầu bù tóc rối nước bắn tung toé lôi xềnh xệch thằng bé ra đánh vật?
Vốn dĩ con người có bản năng sinh tồn, cớ gì xã hội Việt càng phát triển lại càng cố triệt tiêu cái bản năng ấy ở chúng?
Mỗi người một việc, con hãy tự chọn quần áo, tự sắp sách vở, tự đi giày tất, tự ăn, tự ngủ. Mẹ đang giúp con làm chủ cuộc sống của chính con sau này đấy.
Tiền!
Phải tự kiếm ra. Có thể ít có thể nhiều, nhưng quá trình làm ra tiền sẽ làm nên giá trị của một người phụ nữ.
Là kinh nghiệm, là quan hệ, là kỹ năng giao tiếp, là năng lực, là năng lượng, là niềm vui khi chạm đến các mục tiêu, là va chạm đủ để bớt dần tham sân si, là trắc ẩn đủ để bao dung và an nhiên với cuộc đời này.
Là thần thái tự tin rạng rỡ mà những cô ở nhà chồng nuôi và những kẻ trúng số không bao giờ có được!
Vui sống!
Đọc sách, xem phim, nghe nhạc, đi du lịch, làm đẹp, yêu bản thân… là những thứ mà bất cứ người phụ nữ nào cũng nên tận hưởng.
Nếu luôn mồm kêu ca vì chồng con mà buộc phải hy sinh tất cả những thứ ấy. Vậy chồng con vô tình đã oằn mình gánh trên lưng 1 món nợ, món nợ này họ không trả được đâu. Đừng làm thế với họ.
Bất cứ người đàn ông và đứa trẻ nào trên đời này cũng cần được sống với một người phụ nữ thơm tho xinh đẹp, vui vẻ yêu đời, có tự chủ, có hiểu biết, có bao dung.
Và nhớ là phải chú ý làm đẹp. Không đẹp tự mình nhìn vào gương còn chán chính mình. Đừng mong xã hội ưu ái!
Đời thay đổi khi chúng ta thay đổi. Xã hội này 1 nửa là chúng ta. Chính chúng ta tạo nên xã hội.
Ngừng đổ lỗi. Ngừng oán trách. Ngừng ngược đãi bản thân.
Chúc các chị em lúc nào cũng hạnh phúc.
P/S: Nhiều người hỏi share bài này quá, vì đã post ở fb cá nhân rồi nên tôi đồng ý cho copy và ghi rõ nguồn tag tên tôi. Tránh hiểu lầm về sau. Cám ơn!

Posted in Uncategorized | Leave a comment

CÙNG BƯỚC VÀO TƯƠNG LAI CÁC EM NHÉ

CÙNG BƯỚC VÀO TƯƠNG LAI CÁC EM NHÉ
Tiếng trống trường đã điểm, 21 triệu học sinh, sinh viên, trong đó có khoảng 20 triệu học sinh cả nước bắt đầu năm học mới 2017-2018 bằng lễ khai giảng tổ chức vào 7h sáng nay ngày 5/9/2017.
Nhớ những năm 60 của thế kỷ trước; thuở ấy làm gì có ba lô, cặp sách nên khi đi học là lần đầu tôi cắp sách đến trường. Nhưng giống như học sinh thời nay, chúng tôi cũng mang theo bao mơ ước: học giỏi, chăm ngoan, được thầy cô yêu, và sau này làm người có ích. Bây giờ tới trường với nỗi lo vật chất ít hơn: quần áo, cặp sách, sách giáo khoa, vật dụng dùng cho học tập đầy đủ hơn. Trường lớp cũng khang trang, đẹp đẽ hơn. Nhưng thành công của mỗi học sinh sẽ không thể giống nhau, bởi thế chỉ cần làm hết sức mình cho những mong muốn của chính mình thì các em đã là người chiến thắng. Chúc các em bước vào năm học mới dồi dào sức khỏe, phấn khởi và thu được nhiều thành tích tốt đẹp; mong mỗi ngày tới trường sẽ thực sự là một ngày vui; Cùng tương lai rộng mở của các em, của gia đình, xã hội và của cả đất nước nắm trong tay. Các em hãy cùng thầy cô, gia đình và xã hội bước vào tương lai, các em nhé!

Posted in Uncategorized | Leave a comment

Gần trưa nay

Gần trưa nay, mình đã trao lại 1 cái cặp tốt, mới nguyên và 500k hỗ trợ 1 người mẹ đơn thân đã khó khăn còn nuôi 4 con nhỏ, có 3 cháu đang đi học.
———
Ảnh hưởng bão, trời buồn trời chuyển mưa lâm râm, mà trời chuyển thì thế nào mình cũng có việc thím Trời sai làm.
1. Hôm qua mình đã soạn 1 cái cặp mới dày, tốt để sẵn mà lu bu quá mình không có giờ chạy đi thăm gia đình 5 mẹ con gọt vỏ khoai lang kia. Thôi thì hôm nay đi, coi học phí tụi nhỏ sao sao để còn biết đường mà hỗ trợ người ta.
Mình chạy tới thấy cửa đóng, gọi, người mẹ trẻ ra mở, chào. Mình không có nhiều giờ, đề cập thẳng :
– Sao rồi chị, tụi nhỏ đi học các trường bắt đóng học phí sao ?
+ Dạ, đứa triệu mấy, mà…
– Có thông báo đóng học phí nhanh vậy hả ?
+ Không có giấy báo, nhưng thông báo miệng thôi… Lo…
– Chị có làm đơn xin miễn giảm học phí gì chưa ? Xin miễn giảm đỡ lắm đó.
+ Năm nào em cũng xin, mà trường nói chỉ xét nhà nào có sổ hộ nghèo. Hộ nghèo thì Đà Lạt có ai còn sổ đâu anh ? Thành ra… em khó khăn vậy nên xin các hội, chữ thập đỏ giúp được gì thì giúp mẹ con em thôi, phải đóng hết, không có miễn giảm.
– Uhm, ở đây, mình có cái cặp mới như đã hứa bữa trước ghé thăm. Còn đây là 500k của ân nhân gởi tặng chị mua quần áo mới cho tụi nhỏ đi học. Các cháu đã có đủ áo quần thì chị giữ mà đóng học phí, mình phụ thêm chị chút vậy đã nha.
+ Dạ, cảm ơn anh, cảm ơn người gởi tiền cho mẹ con em…
– Có gì khó khăn chị cứ nói, mình đi xin giùm cho, đừng ngại.
+ Dạ.
Tế nhị, mình không chụp hình chị nhận 500k gì hết. Cần kiểm tra thì mình dẫn tới cho gặp hỏi trực tiếp thôi.
2. Nguyễn Văn Trỗi là đường 1 chiều, không quay lại được, phải chạy thẳng vòng để trở về. Vừa chạy vừa nói chuyện với thím Trời làm sao nhìn lại ra ngã 5 Đại học Đà Lạt theo quán tính, à há ! Được thôi, muốn là được ! Ghé mua ít đồ ăn, mình tới thăm già.
Mới tới cổng đã nghe già la ó mắng chửi em sinh viên :
– Hôi thì mày cút đi !
Hic. Đứa nhỏ khép cửa lại, bước ra, khuất mắt già.
Lật đật mở khóa cổng, mình dắt xe vô nhà. Già thấy mình thì chùng mặt xuống, bớt căng thẳng giận dữ.
– Trộm nó tháo hết rèm che cửa của cô nữa rồi nè, bực mình !
+ À há ! Trộm đâu mà trộm ! Mấy em nó thấy rèm bụi bặm quá nên nó tháo xuống đem giặt rồi.
– Cậu thấy nó tháo hả ? Cậu thấy nó giặt hả ?
+ Con thấy tụi nó giặt mà ! Tụi nó làm ơn còn bị mắc oán. Tự nhiên bà già la tụi nó, xí !
Già im.
Mình để đồ ăn lên bàn, chạy xuống bếp lấy tô, thì lại nghe già căng thẳng :
– Bực quá à ! Trộm nó tháo mất mấy cái rèm, rồi cả tuần nay nó rinh bình gas của cô nữa, không có gas để cô nấu nướng gì hết trơn, buồn quá !
+ Chời chời ! Khổ ghê ta ! Trộm nào mà vô đây lấy rèm ?! Hg, bà Hg hôm qua tháo có cô mà !
– Thiệt hả ?
+ Chớ gì nữa ! Hôm qua cô nói ‘Hg ơi sao rèm bụi bặm quá, Hg tháo đem về giặt giùm cô’, bả tháo ra đem về giặt bằng tay rồi. Mai khô bả đem lên treo lại sau, bà già mau quên rồi la quài !
– Ờ. Sao cô mau quên quá.
Hết phim, mặt già giãn ra, vui vẻ như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
(Chếch cha, chiều nay chiều mai gì đó Hg ghé lên, già nhớ bất tử hỏi dồn rèm cửa đâu, bình gas đâu thì Hg gáng chiệu nghen Hg, xuýa !)
Mình dìu già bước tới bàn ăn. Cứ từ từ, từ từ, già đã quên béng vụ án rèm cửa và bình gas “bị trộm mất”. Vô tình mình lại nghe già lại buột miệng, than : “Cô đói sáng giờ”.
Mình sẵn đó nói luôn “Hg bán đắt, tối qua bả trúng mánh, bả làm rồi nhờ con chạy qua nè”. Già khoái chí, cười rôm rả vui vẻ. Mình dụ già ăn, già ăn hết sạch, rất nhanh, à há. Nhìn tốc độ già ăn khí thế khác hẳn mọi khi (mình thường phải tốn hơn nửa tiếng đồng hồ ngồi dụ ăn mà già chỉ ăn một nửa), mình hiểu rồi.
Xoa 2 lớp dầu, nói chuyện bâng quơ cho già khuây khỏa, chào già, về.
Phục vụ hầu hạ gì đi nữa phải có chút ý tứ, hiểu, thông cảm với tính khí người già. Nếu chẳng có chút tình yêu tình người gì hết mà cứ mở miệng “phục vụ” thì thật khó coi.
Đã quá trưa, mình vừa mệt, vừa đói, vừa buồn, đời chả có gì vui. Ngửa mặt nhìn trời : – Lẹy Ngài, Ngài muốn iem mần chy ?

Posted in Uncategorized | Leave a comment

(Bài cũ viết ngày IP7 ra mắt

(Bài cũ viết ngày IP7 ra mắt- 12/9 này IP8 ra mắt rồi, bèn đăng lại)
Hồi mới quen nàng, tôi nghĩ nàng là một người phụ nữ siêu lãng mạn. Có biết cái câu đầu tiên nàng nói với tôi sau buổi chiều 30/9 năm nọ, khi tôi đã chính thức cưa đổ nàng là gì không? Là câu: “Ôi, sướng quá! Thế là mùa Đông này em có gấu để ôm rồi”. Thử hỏi thế có lãng cbn mạn không? Tôi chả chết đứ đừ! Nguyện ăn thật nhiều cho béo đặng để nàng ôm cho ấm. Tôi hy sinh cơ thể 6 múi của mình để chỉ còn 1 múi vì cái câu nói đó.
Hồi yêu đương, thanh xuân tươi trẻ, nàng chưa khi nào hà tiện lời khen với tôi. Biết tôi thích đi chơi đêm, nàng thức cùng tôi lê la khắp phố xá. Uống rượu cùng tôi. Đọc từng bài tôi viết. Mua quần áo mới liên tục cho tôi. Nàng chăm sóc tôi hơn mọi phụ nữ tôi từng yêu.
Nhưng rồi đánh đùng một cái thì… hôn nhân đến!
Mọi tháng năm hạnh phúc ấy đã thay đổi.
Nàng trở lại đúng mẫu phụ nữ mang giới tính…vợ!
Tôi có thất vọng không?
Thú thực là đã từng!
Nhưng khi ấy, khổ cho cái thân tôi, tôi đã trót nghiện nàng, trót thương nàng hơn cả yêu. Thế nên tôi chỉ thấy sau cái cau mày, cằn nhằn kia là cả một tương lai xa tắp mà nàng đang CÙNG tôi hướng tới. Sau sự “vô tâm” của nàng là những thiết tha cho 3 đứa nhỏ nhà tôi. Nàng không ngồi đó mặc thế giới để tôi lo. Nàng lao vào cùng tôi, chiến đấu cùng tôi. Nàng muốn có một cuộc tình già hai vợ chồng thảnh thơi chứ không phải cuộc tình già mà vẫn lận đận lo toan. Nàng không hy sinh tất thảy cho tôi, nàng hy sinh cho tương lai của cả gia đình.
Nhà hàng đầu tiên ra đời, rồi mở cái thứ 2, cái thứ 3. Rồi mở chuỗi thứ 2. Lần lượt cái thứ 2, thứ 3 của chuỗi thứ 2. Rồi mở Rèm. Lại lần lượt chuẩn bị cho cơ sở 2, 3, xưởng may rèm 2 cái lại chuẩn bị mở cái xưởng thứ 3, thứ 4 nữa. Dù tôi chả làm gì giúp được nàng nhưng đi đâu, nói gì nàng cũng vác tôi vào thành công này của nhà hàng. “Là sự cùng nhau của anh giúp em sức mạnh chiến đấu”.
Nàng, như bao người vợ khác!
Nàng, không xuất sắc gì sất!
Nàng, giống mọi phụ nữ sau kết hôn!
Chỉ có điều khác chăng đó là những người chồng!
Các anh đã ở đâu trong cuộc sống của vợ mình, hành trình của cô ấy???
Các anh đã bao giờ ghi nhận những gì vợ các anh đã làm chưa? Và có bao giờ dành tâm trí để lắng nghe vợ mình???
Chỉ xin các anh một điều rằng đêm nay, thử thủ thỉ cùng vợ mình về tình cảm các anh dành cho vợ, thử ngồi yên chỉ để lắng nghe những câu chuyện vô thưởng vô phạt của vợ mình. Các anh chỉ cần nắm chặt lấy bàn tay của vợ. Ôm vợ chặt hơn. Tôi nghĩ vậy là đủ để vợ anh hạnh phúc. Tin tôi đi, nếu các anh làm vậy, không chỉ có chiếc IPhone đâu, sẽ nhiều thứ khác nữa thuộc về các anh ngay cho dù nó được mua bằng tiền của anh thì vợ anh cũng vẫn cho phép!
Hoàng Anh Tú

Posted in Uncategorized | Leave a comment

Doanh nghiệp quản lý nhà chung cư uy tín, chuyên nghiệp

Các toà nhà chung cư được xây dựng ngày càng nhiều, đặc biệt là ở các thành phố lớn với mục đích chính là đáp ứng nhu cầu nhà ở của người dân, trong bối cảnh tốc độ đô thị hoá bùng nổ như hiện nay. Nhằm mang đến môi trường sống chất lượng và hiệu quả nhất, chúng ta cần đến một doanh nghiệp quản lý nhà chung cư uy tín, chuyên nghiệp và PSA chính là sự lựa chọn mà bạn đang tìm kiếm hiện nay. 
 
PSA hoạt động với tư cách của một trong những doanh nghiệp hàng đầu trong lĩnh vực quản lý nhà chung cư. Đội ngũ nhân viên của PSA đều là những người có năng lực chuyên môn cao, có kiến thức sâu rộng về pháp luật nhà ở, đất đai, những kiến thức xây dựng liên quan đến chung cư, biết cách sử dụng và quản lý chung cư, cũng như có kỹ năng quản lý và vận hành toà nhà chung cư. 
 
Chủ đầu tư cần tìm kiếm một đơn vị hợp tác chiến lược để duy trì vận hành toà nhà chung cư một cách có hiệu quả nhất thì PSA chính là sự lựa chọn hoàn hảo và được xem là giải pháp thông minh nhất hiện nay. PSA cung cấp cho bạn các dịch vụ vệ sinh và bảo dưỡng toà nhà, bao gồm: dọn dẹp vệ sinh, bảo dưỡng các trang thiết bị kỹ thuật, chịu trách nhiệm các công việc liên quan đến hoạt động chính của toà nhà. Hoạt động vệ sinh diễn ra ở hành lang, thang máy, các khu sinh hoạt chung của toàn bộ cư dân. 
 
Ngoài ra, dịch vụ chăm sóc và duy trì cảnh quan xung quanh chung cư cũng được duy trì và chăm sóc theo định kỳ bao gồm: trồng căn và chăm sóc công viên cây xanh, cắt tỉa cây trên cao tốc, trồng cây xanh trên nóc, vườn trong nhà, sân chơi thể thao và các công viên giải trí khác, trồng cây để chống lại tiếng ồn của gió, thiết kế và dịch vụ xây dựng phụ, làm đất tạo điều kiện thuận lợi cho nông nghiệp và sinh thái học. 
 
PSA – doanh nghiệp đi đầu trong lĩnh vực quản lý và vận hành toà nhà chung cư hoạt động với đội ngũ nhân viên có năng lực chuyên môn cao, có kinh nghiệm điều hành và vận hành toà nhà chung cư. 
 
Chung cư là nơi tập trung đông dân cư sinh sống, để có được tiếng nói chung giữa chủ đầu tư và tất cả các cư dân là điều vô cùng khó khăn, vì thế hãy để PSA giúp bạn giải quyết tất cả những vấn đề về quản lý và vận hành toà nhà chung cư một cách có hiệu quả và đạt chất lương cao. PSA hân hạnh đồng hành cùng bạn!
 
Leave a comment

[BALO QUECHUA 10L

[BALO QUECHUA 10L – #150k/CÁI]
Đêm hôm em gom quả Balo hot hit này trước khi đi ngủ ạh
Balo này năm ngoái em đã gom, các mẹ mua rất nhiều và đều có phản hồi tốt vì hàng đẹp, bền, gọn nhẹ, rất tiện để bỏ 1-2 bộ quần áo đi picnic, hay các bạn bé bỏ sách vở đi học thêm. Balo đựng vừa khổ A4, rất nhẹ (chỉ khoảng 1 lạng/cái), đi đâu có thể cuộn gọn lại để mang theo, lúc nào cần bỏ ra dùng rất tiện. Màu sắc đa dạng, thiết kế 2 ngăn, có đệm ở vai và lưng nên đeo rất thoải mái. Đúng nghĩa ngon bổ rẻ đấy ạ. Em gom mẫu 2016 nhé, có các màu như ảnh em đánh số. Ai lấy màu nào thì comment hoặc inbox số màu giúp em.
Giá gom: #150k/cái. Lấy từ 5 cái trở lên còn #135k/cái. Lấy số lượng từ 20 cái nhắn em lấy giá tốt hơn ạ.
Đối với sp này em trợ giá ship đồng giá ship nội thành HN chỉ 20k/đơn, ship tỉnh theo bảng giá viettel (vì hàng nhẹ nên cũng rẻ thôi ạ).
Em gom đến hết t6 sẽ chốt đơn, hàng về sau 2 tuần

Posted in Uncategorized | Leave a comment

[ 6 LỜI KHUYÊN LÀM ĐẸP KHÔNG BAO GIỜ LỖI THỜI ]

[ 6 LỜI KHUYÊN LÀM ĐẸP KHÔNG BAO GIỜ LỖI THỜI ]
1. Đầu tư vào mỹ phẩm dưỡng da chứ không phải mỹ phẩm trang điểm
Nếu bạn chăm sóc kỹ lưỡng làn da của mình, thì bạn sẽ bớt thời gian công sức để che giấu các khuyết điểm khi trang điểm hàng ngày. Nếu bạn vẫn không tin, thì hãy học hỏi phụ nữ Pháp. Bí mật hữu ích nhất mà mỗi phụ nữ Pháp truyền lại cho con gái của mình chính là các bí quyết chăm sóc da. Ngay từ khi còn rất trẻ, phụ nữ Pháp đã học cách rửa mặt, dùng nước cân bằng da. Địa điểm mua sắm yêu thích của họ không phải là tiệm mỹ phẩm, mà lại là hiệu thuốc, nơi những dược sĩ uy tín sẽ giúp họ lựa chọn những sản phẩm chăm sóc da thích hợp nhất. Hãy dành 70% ngân sách mua mỹ phẩm của mình để mua đồ dưỡng da, chỉ dùng 30% còn lại để mua đồ trang điểm. Bạn sẽ thấy diện mạo của mình được thay đổi hoàn toàn.
2. Không bao giờ đi ngủ mà không tẩy trang
Đây cũng là một điều vô cùng đáng lưu ý khi dưỡng da. Rất nhiều cô gái đến nay vẫn nghĩ rằng việc để mỹ phẩm “đậu” trên mặt mình qua suốt cả một đêm cũng chẳng sao cả, mà không hiểu rằng rất nhiều bụi bẩn và vi khuẩn cũng đã xâm nhập vào lớp trang điểm này trong suốt cả ngày. Nếu bạn nghĩ rằng việc trang điểm thông thường đã hại cho da một phần, thì việc không tẩy trang trước khi đi ngủ còn có hại gấp đôi. Những người lười tẩy trang hoặc tẩy trang không kỹ còn nhanh bị lão hóa da hơn, vì cặn mỹ phẩm thừa trên mặt sẽ phá hủy collagen trên da rất nhanh.
3. Luôn thoa kem chống nắng
Nếu bạn không sợ bị ung thư da, thì cũng nên e sợ thân hình nhăn nheo do lão hóa sớm. Các chuyên gia đã khuyên bạn nên thoa kem chống nắng có chỉ số SPF 30 trở lên cho các vùng da không được che chắn bằng quần áo. Đừng nghĩ rằng những ngày mùa thu đông đang tới gần thì có nghĩa là bạn không phải dùng kem chống nắng, dù trời có âm u thì tia tử ngoại vẫn hoạt động mạnh mẽ như vậy thôi. Kể cả khi bạn đã đeo khẩu trang và mặc áo chống nắng, vẫn nên thoa kem chống nắng với chỉ số tối thiểu là SPF15, vì tia tử ngoại vẫn có thể xuyên qua các lớp vải này. Đó là lý do vì sao nhiều người cứ nghĩ mình đã “che chắn kỹ càng” nhưng da vẫn bị lão hóa nhanh và nám sạm.
4. Ăn nhiều hoa quả, rau xanh và cá
“Làm đẹp từ trong ra ngoài” không phải là một câu nói cho vui miệng đâu. Muốn cơ thể khỏe mạnh, da dẻ mướt mịn, tóc nhanh dài, móng tay chắc khỏe, thì bạn chẳng cần phải đi tìm kiếm mấy loại viên uống thực phẩm chức năng đắt tiền làm gì cả. Thần dược tốt nhất vẫn luôn nằm ngay trong tủ lạnh nhà bạn. Hoa quả tươi và rau xanh luôn chứa hàm lượng rất cao các loại chất chống oxy hóa, giúp kích thích quá trình tái tạo tế bào. Trong khi đó, các món ăn từ cá luôn cung cấp một hàm lượng lớn các acid béo omega-3, làm giảm các viêm nhiễm trong cơ thể, chống lại bệnh tật, hỗ trợ làm giảm mỡ thừa và làm da tươi trẻ hơn.
5. Dưỡng ẩm ngay sau khi tắm
Dưỡng ẩm chính là chìa khóa cho một làn da đẹp. Hãy thoa kem dưỡng ẩm ngay sau khi tắm, khi da bạn vẫn còn ướt và lỗ chân lông vẫn còn mở rộng. Lúc này, da bạn sẽ có thể giữ được độ ẩm nhiều hơn, tăng hiệu quả tối đa khi dưỡng da. Việc này nên áp dụng cả với da mặt và da toàn thân. Nếu bạn là người bận rộn, hãy chọn những loại kem dưỡng ẩm nhanh thấm, hoặc tự làm những viên sáp dưỡng ẩm dùng trong khi tắm.
6. Trân trọng những nét đẹp của riêng mình
Khi trang điểm, hãy làm nổi bật những nét đẹp trên khuôn mặt, chứ đừng che giấu những điểm mà bạn coi là xấu xí. Những vết tàn nhang hay cái mũi to cũng có thể trở thành dấu ấn khiến bạn trở nên nổi bật, đáng nhớ hơn, khác biệt hơn. Bạn cố gắng trang điểm để trông giống những diễn viên, người mẫu trên TV, nhưng bản thân họ trở nên nổi tiếng cũng là nhờ những đặc điểm cơ thể vốn bị coi là không hoàn hảo đấy chứ. Bạn còn nhớ những cặp lông mày sâu róm đã từng bị coi là xấu xí thế nào chưa? Vậy mà nó lại trở thành trào lưu mới, chính bởi vì cô người mẫu Cara Delevingne đã tự hào khoe nó như một dấu ấn riêng của mình. Vậy thì bạn cũng nên tự tin như vậy đi. Hãy yên tâm với làn da bánh mật của mình, tội gì phải ham mê tắm trắng trong khi bao nhiêu siêu mẫu Âu Mỹ lại đang chết thèm với làn da của bạn? Tội gì phải tìm cách kích cho mí mắt to hơn trong khi bao nhiêu siêu mẫu châu Á trở nên đắt show chính là nhờ đôi mắt một mí quyến rũ này?

Posted in Uncategorized | Leave a comment